Share
Xem chủ đề cũ hơnGo downXem chủ đề mới hơn
Welcome
Cao Học
Cao Học
Tội Trạng : Viết bài không dấu ( 2 lần )
Châm ngôn: : Giao lưu, học hỏi
Tài Sản ($NL) Tài Sản ($NL) : 324590
Bài Viết : 341
Tham Gia : 16/05/2009
Đến từ : VietNam

Chồng của chị nhưng tình yêu là của em

on 6/1/2011, 9:39 am
Anh là bộ đội biên phòng, nhà anh và nhà tôi ở cùng một khu phố. Hai gia đình gần gũi nên sớm ngỏ lời làm thông gia của nhau. Gia đình bên đó chọn chị vì chị công việc đã ổn định, vừa tầm tuổi với anh… Chị lấy anh. Tôi gọi người mình thầm yêu là anh rể.
Khi tôi học năm thứ 3 đại học thì hai người cưới nhau. Tôi lặng lẽ nhìn theo cuộc sống của anh chị và cầu mong cho họ hạnh phúc. Tôi nghe chị tâm sự đủ thứ về anh, nào anh vụng về, nào anh không biết làm chồng… Lắm lúc chị muốn ngoại tình vì những vệ tinh vây quanh chị rất nhiều mà anh lại thường xuyên đi công tác xa. Tôi lại “cả nghĩ” thương anh nhiều hơn thương chị.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Biết chắc mình có được tình yêu, nhưng liệu tôi có được sự thanh thản? (Ảnh minh họa)
Nhìn anh sau những chuyến đi công tác, mang những nhánh phong lan về trồng trong khu vườn, lúc anh tận tụy chăm vợ có thai… Tôi thương nể anh hơn. Tự nhiên tôi lại nghĩ giá mình được là người thứ 3 trong ngôi nhà bình yên ấy. Tôi chấp nhận tất cả, nào là sự vụng về, nào là sự thô kệch của người không ở thành phố để yêu anh và được anh yêu.

Chị tôi chảnh và chê chồng ngày một nhiều hơn. Tôi cũng nhận thấy sự căng thẳng rõ rệt trong gia đình của anh chị mình. Tôi cảm thấy thương anh nhiều hơn, sự cố gắng của anh dành cho gia đình không được ghi nhận. Tôi muốn đến bên anh an ủi, động viên. Anh đã chia sẻ rất nhiều… tủi thân, tủi hờn vì sống với chị trái tính, nặng lời, không thông cảm với nghề nghiệp phải thường xuyên đi xa của anh.

Sau này nói chuyện nhiều, chia sẻ nhiều anh mới thành thật nói với tôi rằng ngày xưa thực tình anh có tình cảm với tôi rất nhiều. Lúc đấy nói về tình yêu là anh yêu tôi, muốn tiến đến lâu dài với tôi nhưng vì gia đình ép buộc, lại có cái tang của bà nên phải cưới vội. Bây giờ anh ấy thấy hối tiếc nhưng muộn màng.

Hôm đó tôi nghe anh nói và đã khóc rất nhiều. Tôi cảm thấy nhói ở tim mình, tôi biết chúng tôi lạc mất nhau không phải do lỗi ở mình. Tôi nghĩ rằng khi anh đổ vỡ trong mối quan hệ với chị, thì tôi sẽ lấy anh, giữ anh cho mình. Tôi không muốn lạc mất anh thêm một lần nữa, trong tôi lúc này cay đắng và hạnh phúc đang cùng vỡ òa.

Đã hơn 1 tháng, nhưng khi nghĩ về anh tôi vẫn cảm thấy nghẹn lại. Tôi cũng chưa biết phải đối mặt với gia đình thế nào? Tôi sẽ nói gì với mẹ, với chị? Về đạo lý tôi biết lựa chọn của mình sẽ làm tổn thương nhiều người nhưng tôi không biết làm sao với con tim đã kìm nén từ rất lâu. Tôi đang cảm thấy bối rối… liệu tôi có thể thanh thản hay không khi mình có tình yêu của anh?

Tuthu81@...com (Hà Nội)
Xem chủ đề cũ hơnVề Đầu TrangXem chủ đề mới hơn
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết